game bài chính là một phần tuổi thơ dữ dội của tôi.

game bài chính là một phần tuổi thơ dữ dội của tôi.

Sinh ra ở một vùng nông thôn ở ngoại ô thủ đô Hà Nội, tôi là một cô gái bình thường như bao người khác. Tuổi thơ của tôi cũng gắn liền với rất nhiều những điều thú vị, những trò chơi, những câu chuyện mà mãi về sau này tôi cũng không quên. Một trong những điều đó phải kể đến những lần chơi game bài, nó là một phần kí ức tuổi thơ của tôi.

Xem thêm các bài viết hữu ích khác tại:

game bài

Game bài chính là một phần tuổi thơ dữ dội của tôi.

Hồi còn học cấp 2, tôi thường hay tụ tập chơi bài với bạn bè hay anh em trong những dịp đoàn tụ, những khi có thời gian rảnh. Khi đó còn ngây thơ, chúng tôi chỉ chơi bài để giải trí chứ không phải chơi bài ăn tiền, cái này thực sự là không nên. Thuở đó, tôi được trời phú cho cái đầu óc thông minh, bởi vậy mà có những khi một cô gái nhỏ bé như tôi lại có thể hạ gục đối thủ nhìn thì to lớn kia. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi, kể từ đó cái cách chơi bài đó của tôi được lưu truyền, được áp dụng bởi người này, người kia.

Bạn có tò mò đó là cách chơi bài như thế nào không? Nhưng mà nói thật, để mà diễn tả lại cách chơi đó ở đây thực sự là khó. Nhưng tôi có thể nói đơn giản như thế này: Chúng tôi chơi bài tấn, lúc đó tôi không may mắn khi không để đỡ hết bài, tôi đỡ nhiều đến nỗi mọi người tấn cho tôi hết cả số bài trên tay họ, nhưng lá bài tôi cần họ lại không ra, bởi vậy mà tôi phải lên gần như hết tất cả cỗ bài trên tay. Tưởng chừng như hết hi vọng, ván bài này tưởng chừng mình sẽ thua chắc, vậy nhưng tôi lật ngược tình thế, khi mà bàn chơi chỉ còn tôi và một người nữa, đối phương lại chỉ còn 1 quân bài trên tay. Nhưng mà khi tôi đã cầm hết số bài trên tay thì dĩ nhiên tôi biết đối phương còn lá bài gì.

game bài

Mọi người có tin không, khi đối thủ của tôi chỉ còn 1 lá bài chủ, mà tôi vẫn có thể đánh thắng họ. Quả là khó tin đúng không, nhưng sự thật là như vậy. Chỉ cần đối phương còn quân bài chủ nhỏ hơn 2 quân bài chủ cao nhất là K chủ và A chủ, thì đối thủ dù còn cây Q chủ tôi vẫn có thể đánh thắng họ. Tôi đã làm được điều đó với ánh mắt ngạc nhiên của nhiều người. Kể từ đó, mỗi khi chơi bài tấn, mọi người đều có chút dè chừng với tôi.

Đến tận bây giờ khi đã 23 tuổi, tôi vẫn không quên những ngày tháng vui vẻ đó, những khi chơi bài cùng bạn bè, cùng anh em trong nhà. Quả thực đây là một trò chơi vừa thú vị vừa giúp mọi người gần nhau hơn. Tôi hi vọng, khi mà trong thời buổi công nghệ hiện đại như bây giờ, game bài online phát triển và lan rộng. Nhưng tôi lại không yêu thích nó, bởi lẽ, khi chơi bài online thì suốt ngày chỉ cầm cái điện thoại chơi với những người xa lạ, người ta gọi là thế giới ảo đó. Nó làm cho con người ở ngoài thế giới thực xa dời nhau hơn. Hi vọng rằng, bạn cũng giống tôi!

Bạn đang xem bài viết tại danh mục:http://soimaubinh.com/category/meo-danh-bai/

Trang chủ: http://soimaubinh.com

Share This Post

Post Comment