Sau này nó có còn được đánh bài xì dách online nữa không?

Sau này nó có còn được đánh bài xì dách online nữa không?

Anh bắt tôi ngồi ăn với anh 3 bữa cơm bằng được nhưng nhất quyết không chịu cầm một đồng nào tôi đưa mà nói :” đánh bài xập xám ngay đi. Chú khinh anh vừa thôi”. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in hình ảnh cậu bé con trai anh trước bữa cơm ngồi trên cái bao tải gạo được nhà nước trợ cấp cầm 2 chiếc đũa gõ vào nhau, bên cạnh là một con thuyền để không dựa vào tường. Thằng bé mới được 2 tuổi rưỡi.

anh-lan-37-81

Nó thích ra biển chơi lắm nhưng chưa được đi thuyền lần nào vì mẹ say sóng. Nhân tiện có chú Qu giữ cháu, chị cho cả 2 đứa theo bố và chú ra khơi ngắm Formosa. Lần đầu tiên lên thuyền mà nó chẳng sợ gì cả. Hết trèo lên mũi lại chạy xuống đuôi, còn đứng hẳn lên trên mũi giả vờ lái “Èn, Èn”. Nó là con của biển mà, nó sinh ra là để ra khơi nhưng cứ thế này, chẳng biết sau này nó có còn được đánh bài xì dách online nữa không?

Rời khỏi nhà anh. Tôi ghé vào xã Kỳ Trinh, nơi có khu tái định cư của dự án Formosa trên đường trở về Hà Nội. Nghe lời anh, tôi nói với người dân mình là bạn đi biển với anh 3 năm trước khi anh chị ở trong Vũng Tàu và quả thật họ đã bớt cảnh giác hơn đối với tôi  đánh bài sảnh rồng và để rồi bên cạnh câu chuyện về cuộc sống tái định cư, tôi còn được biết một phần về quá khứ của anh.

Sau này nó có còn được đánh bài xì dách online nữa không?

Thêm tuổi thì người ta càng ít đi sự bất ngờ, nhưng thường những cái bất ngờ đó lại đem lại thứ cảm xúc kéo dài hơn mà lại ít mãnh liệt hơn so với thời thơ trẻ chưa biết gì. Khó chịu. Ở chỗ là cho dù vui, nó đánh bài chắn mà  cũng là cái vui âm ỷ, mà buồn, lại là cái buồn dai dẳng. Nhẹ, nhưng âm ỷ, và nhẹ, nhưng dai dẳng.

anh-lan-37-82

Mẹ tôi chỉ nói đúng một câu: “Nó đánh bài cào nhưng  cũng ngoan mà”, chỉ thoảng qua chút buồn trong đó. Đôi khi tôi vẫn chưa thực sự thích nghi được với điều đó, cái điều mà bất kỳ một con người nào, trưởng thành hay chưa, hay muốn trưởng thành, đều phải trải qua: chấp nhận. Tuổi già còn thêm cái gia vị “bình thản” vào nó nữa, khiến đám chưa ráo máu đầu như tôi, loay hoay với tâm tư của chính mình.

Share This Post

Post Comment