Tôi chỉ muốn một mình lang thang đánh bài vui

Tôi chỉ muốn một mình lang thang đánh bài vui

Tôi chỉ muốn một mình lang thang, dạo quanh Hà Nội bởi nghĩ mãi, tìm mãi chẳng biết gọi cho ai, chẳng biết nên đi về đâu, nên dựa chân vào chốn nào.Tôi chợt sợ cái cảm giác cô đơn, cảm giác thâu qua tôi một cách thầm lặng, nhưng nó để lại cho tôi một dấu chấm than nơi cõi lòng. Tôi thường chọn những con phố yên bình tĩnh lặng, không ồn ào hay hòa mình vào dòng người đông đúc, tôi sợ cảm giác lẻ loi mà trong khi đó ai cũng có đôi có cặp.
Tôi thích bến xe, những chuyến xe dạo vòng quanh Hà Nội, nhìn dòng người vội vã ngược xuôi giữa ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Nhìn những con người lạc nhau, lạc mất một chuyến đi để rồi tỏ ra đầy tiếc nuối và sợ hãi. Và rồi, có những người đi ngang qua đời tôi,

Tôi chỉ muốn một mình lang thang đánh bài vui

vẽ một nốt nhạc không tên to tướng trong cuộc đời nhỏ bé của tôi. Những con người mộc mạc, chân chất và giản dị. Những con người chạm đến tận trái tim tôi, dẫn tôi đi qua những con phố lấp lánh ánh đèn. Để tôi không còn cô đơn lẻ loi một bóng.
Tôi muốn làm một cây xanh ở Hà Nội, bình yên trong gió, không vướng nỗi buồn, chỉ có bụi bặm của thành phố. Tôi muốn làm một cơn gió đi hoang khắp nơi, để có thể vươn lên những đám mây rồi chạm tới bầu trời xanh thẳm. Để không còn những cảm xúc nhớ nhung, hay những lưu luyến giữa đất trời Hà Nội. Tôi muốn làm một con phố nhỏ, nhẹ nhàng ngắm dòng người qua lại hay ngủ vùi giữa Hà Nội về đêm, rồi ngắm bình minh phía Đông thành

phố, hay mặt trời lặn phía Tây trong buổi chiều tà. Tôi cũng có ước mơ nhỏ nhoi, có những người ở cạnh bên , nghe đủ chuyện tào lao của tôi, để rồi những lúc mệt mỏi, tôi có thể tựa đầu vào vai họ và nói “Tao mệt quá rồi, cho tao dựa vào một chút nha?”
Rồi chiều nay, Hà Nội có mưa bay nhè nhẹ. Tôi nghiêng người vào tháng ba giữa lòng thành phố. Một giai điệu quen thuộc vang lên, một bản tình ca ùa về. Cô đơn! Tôi mỉm cười nhớ về người cũ, những mái ngói đỏ còn lốm đốm rêu xanh. Hà Nội vươn mình và chạnh lòng theo hơi thở. Cuộc tình ngày ấy còn mặn nồng theo những cơn say.Và tôi cũng là kẻ đã ngà ngà say trong men tình ấy.Từ cô đơn cho đến hạnh phúc? Tôi lặng lẽ tự hỏi mình .Khi những giọt sương buông lời thì thầm bên chiếc lá. Khi những con phố cất tiếng hỏi cơn gió đi qua.Tôi vẫn lặng lẽ tự hỏi. Rồi tôi tự trả lời chính mình, những câu trả lời tự suy diễn. Tôi từng lỡ đánh rơi một vài hạnh phúc nho nhỏ trong đời.
Tôi đang ở ranh giới giữa sự trưởng thành và trẻ con, không bé cũng chẳng dại và cũng chẳng khôn. Tôi nhận ra rằng hạnh phúc của mình bé nhỏ lắm. Tôi chọn lúc cô đơn để đi khắp phố phường Hà Nội, để ngắm nhìn những hàng quán cũ xưa và hiện đại. Bước chân lên trên những nền gạch lát đá hoa văn. Hay ôm vào lòng những cơn gió như những người tôi yêu thương. Gom hết nồng nàn còn vương trên đôi vai vào người. Nhẹ hôn những tán lá cây cao và xanh, hiên ngang sừng sững bao đời…Và tôi dậy sớm hơn để đón chuyến xe bus và ngắm bình minh phía Đông Hà Nội. Tôi biết hạnh phúc của tôi được gom nhặt từ những cô đơn giữa lòng thành phố … một mình tôi đứng giữa lòng thủ đô.

Share This Post

2 Responses to "Tôi chỉ muốn một mình lang thang đánh bài vui"

Post Comment